MỘT KIỂU BÌNH THƠ ĐỘC ĐÁO
Ba giờ sáng, ngủ không được, ngồi dậy bật máy làm việc. Mở hộp thư, có người bạn chuyển cho xem “Một Chút Tâm Tình”. Đọc xong, đôi mắt ngái ngủ (dù ngủ không được) ráo hoảnh. Là người đến Mỹ theo diện HO (vì không có tiền vượt biên), khi lên máy bay rồi vẫn còn món nợ khoản tiền dịch vụ lo giấy tờ xuất cảnh để lại quê nhà. Nợ tiền rồi thì cũng trả được, chỉ có sớm hay muộn mà thôi. Còn món nợ ân tình, với gia đình, người thân, với làng xóm, với những bát cơm Phiếu Mẫu, biết bao giờ trả cho trọn, cho đủ, cho đầy. Vì thế, đọc “Một Chút Tâm Tình” mà lòng dạ xốn xang. Cũng chính bởi cái xốn xang ấy, đành phá lệ mà cho “đi” bài thơ của Phạm Đức Nhì, một người thơ chưa biết, chưa quen; nói nôm na là một hình thức “chôm” bài . Bài thơ dài mà đọc xong vẫn có cảm tưởng như chưa đủ, chưa đã. Chỗ ngứa trên da thịt, được gãi đúng, cái cảm giác khoái chỉ một. Chỗ ngứa ở trong lòng, cảm giác khoái khi được gãi đúng lớn hơn cả trăm lần. Trong số những người đọc, chắc sẽ có h...