MỘT BÀI VIẾT THIẾU LƯƠNG THIỆN
Tình cờ đọc được bài “Việt Nam Buồn Lắm Em Ơi” của Trần Trung Đạo trên trang Nỗi Niềm viết về việc ca sĩ Tuấn Ngọc khi hát đã tự ý sửa lời bản nhạc Tình Bơ Vơ của nhạc sĩ Lam Phương.
Từ nguyên bản “Trời vào thu Việt
Nam buồn lắm em ơi” Tuấn Ngọc đã sửa lại thành “Trời vào thu chiều
nay buồn lắm em ơi”
Dưới đây là một đoạn của
bài viết:
“Việt Nam buồn lắm em ơi”
không chỉ là câu nhạc của nhạc sĩ Lam Phương mà cả một khung trời, một tâm cảm
của con người và một vấn nạn chưa giải quyết xong của đất nước.
Những kẻ làm cho “Việt Nam
buồn lắm em ơi” đang sống trong các biệt thự cao sang, khi chết được chôn trong
các nghĩa trang rộng 55 ngàn mét vuông như trường hợp Trần Đại Quang, con cái họ
học trung học tư ở Mỹ, học đại học tư ở Mỹ, mua nhà giá hàng triệu dollar bằng
tiền mặt ở Mỹ. Tiền đâu nếu không phải tham nhũng từ mồ hôi, nước mắt và cả máu
của đại đa số người dân bị trị.
https://lathuybinhthuan.blogspot.com/2023/03/viet-nam-buon-lam-em-oi-tran-trung-ao.html
Nhưng trên trang SaiGon Nhỏ
có bài viết Vì Sao Tuấn Ngọc Đổi Lời Nhạc Của Lam Phương? trong đó có chi tiết:
“Bài Tình Bơ Vơ của nhạc
sĩ Lam Phương phát hành 18 Tháng Năm 1973, do
nhà xuất bản Sống và Khai Sáng độc quyền phát hành”.
https://saigonnhonews.com/van-hoa-van-nghe/vi-sao-tuan-ngoc-doi-loi-nhac-cua-lam-phuong/
Như vậy bản nhạc Tình Bơ
Vơ được viết trước năm 1975 nên “Việt Nam buồn lắm em ơi” không phải tại những
kẻ “đang sống trong các biệt thự cao sang, khi chết được chôn trong các nghĩa
trang rộng 55 ngàn mét vuông” như Trần Trung Đạo đã đổ tội cho họ.
Nhạc sĩ Lam Phương cảm thấy
“Trời vào thu Việt Nam buồn lắm em ơi” là vì lúc ấy người chàng yêu đã không
yêu chàng mà rời Việt Nam để sang một nước khác sống với một người khác. Đơn giản
thế thôi.
Hai chữ “Việt Nam” trong bản
nhạc Tình Bơ Vơ chỉ là khung trời quê hương vì thiếu bóng dáng người yêu nên buồn
não nuột. Nỗi buồn này chỉ là của riêng nhạc sĩ Lam Phương chứ không dính líu
gì đến mấy mươi triệu dân Miền Nam lúc đó hết.
Tôi không thích chế độ CS
nên đã bỏ nước ra đi. Tôi thông cảm với chứng bệnh “teo chim” của ca sĩ Tuấn Ngọc
nhưng không tán thành “lối chơi” sửa lời nhạc của anh.
Còn việc ông Trần Trung Đạo
lấy hai chữ “Việt Nam” rất riêng tư của nhạc sĩ Lam Phương, chụp lên đầu nó
thêm gần 50 tuổi đời nữa để lấy cớ chửi oan biết bao nhiêu người vô can, vô tội
thì tôi chỉ biết nói là Thiếu Lương Thiện.
Phạm Đức Nhì
Comments
Post a Comment