MỘT CHÚT TÂM TÌNH VÀ TRAO ĐỔI VỚI ĐỘC GIẢ
Một người bạn chuyển cho tôi bản tóm tắt bài nói chuyện của Tiến Sĩ
Nguyễn Văn Luơng. Sau đó lại thấy rất nhiều người trên nhiều diễn đàn
khác nhau phụ họa. Bèn viết bài thơ cho đỡ ngứa ngáy.
Phạm Đức Nhì
Ngày 30-4-2012, Tiến sĩ Nguyễn Văn Lương, chuyên gia kinh tế tài chánh tị nạn 1975 tại Hoa Kỳ đã phát biểu và thảo luận về chiến dịch ngừng du lịch Việt Nam, ngừng gửi đô-la Mỹ (hay còn gọi là chiến dịch xiết kiều hối) trên mạng PALTALK nhân dịp tưởng niệm ngày Quốc hận 30-4. Bài phát biểu được tóm tắt thành 7 điểm:
Đồng bào hải ngoại tị nạn không du lịch Việt Nam
Dừng việc gửi tiền kiều hối quá mức về Việt Nam (chỉ gửi hạn chế không quá $50/tháng)
Tẩy chay hàng hóa nhập cảng từ Việt Nam
Không ủng hộ, quyên góp cho các tổ chức tôn giáo, từ thiện, danh nghĩa tại Việt Nam
Vận động chính phủ quốc gia nơi đồng bào cư trú ban hành đạo luật cấm gửi tiền và du lịch Việt Nam
Du lịch và gửi đô-la Mỹ về Việt Nam là PHẢN QUỐC!
Du lịch và gửi đô-la Mỹ là nuôi chế độ VC sống lâu thêm!
“Con ơi!
Đây là cây vàng
nhà mình có bốn chỉ
sáu chỉ kia mượn của bà con
lạy trời chuyến này con đi trót lọt
qua đó gắng đi làm
gởi tiền về trả nợ nghe con”
Đó là hậu cảnh vượt biên
không đủ vàng, không đủ tiền
nên nhiều gia đình
phải chấp nhận hy sinh
người đi kẻ ở
Với những người tù cải tạo
may mắn sống sót trở về
bị công an quản chế khắt khe
sống những tháng ngày khó khăn, thiếu thốn
khi được chương trình HO phỏng vấn
rồi lúc vui mừng bước lên phi cơ
“miếng khi đói, gói khi no”
không khỏi bâng khuâng
nghĩ đến ân nghĩa của bao người đã ra tay giúp đỡ
Có thể nói
hầu hết người Việt Nam
đang sống tự do nơi hải ngoại
đều ít nhiều mắc nợ người ở lại
món nợ ân tình
Tôi cũng từng ngồi trên thuyền lênh đênh
giữa mênh mông biển cả
phía trước: Chưa thấy đâu bờ bến
sau lưng: Tiếng rên siết của quê hương
và gánh nặng gia đình
Khi được nước Mỹ tạm dung
dù lòng háo hức
không dám mon men đến cổng trường đại học
bởi nơi quê nhà
còn bà mẹ già
và một lũ em
từng giờ từng phút ngóng tin
Thế rồi lúc trên bờ, khi xuống biển
những công việc nặng nhọc, nguy hiểm
Mỹ đen le lưỡi, Mỹ trắng lắc đầu
tôi vẫn liều lĩnh xông vào
Hai vợ chồng sớm chiều lam lũ
mặc quần áo Goodwill (1), đi xe cũ
tháng tháng tằn tiện chắt chiu
khi có được ít nhiều
gởi về Việt Nam “trả nợ”
Tôi đã góp sức xây được ngôi nhà thờ tổ
chu cấp để các em phụng dưỡng mẹ già
đến khi mẹ thất lộc đi xa
mồ yên mả đẹp
Rồi trong gia đình khi cười, lúc khóc
lại cũng anh Việt kiều lặng lẽ mở hầu bao
mấy đứa em năm nào
lội suối băng rừng nuôi anh cải tạo
giờ thỉnh thoảng kể lại chuyện xưa (nhắc khéo)
xin anh chút vốn làm ăn
và còn biết bao chuyện trách nhiệm, nghĩa ân
không thể làm ngơ, từ chối
Bỗng đọc lời các anh kêu gọi
lòng thấy hoang mang
cứ ngỡ mình đọc nhầm
“Đừng gởi tiền về Việt Nam
gởi tiền về Việt Nam là phản quốc.”
Các anh nói chắc như đinh đóng cột
Xiết Chặt Kiều Hối chế độ cộng sản sẽ tiêu tan
nhưng nhìn kỹ Bắc Hàn
tôi thấy hình như không phải vậy
hơn 60 năm nghèo đói
khoai sắn cũng không đủ ăn
hạn hán lụt lội mỗi năm
phải ngửa tay nhận gạo, bột mì của Liên Hiệp Quốc
Phố phường lụp xụp
đường sá sơ sài
chính phủ lại làm oai
thắt lưng buộc bụng để chế bom nguyên tử
hết cấm vận lại phong tỏa
dân đen như lũ nô lệ khốn cùng
nhưng chế độ vẫn vững như thành đồng
không lay chuyển
Không phải vì Bắc Hàn không có người quả cảm
cũng không phải người Bắc Hàn không thích dân chủ, nhân quyền
nhưng ở cái xứ mà mỗi tấm bánh, mỗi chén cơm
đều được đong đếm và phân chia vô cùng nghiêm ngặt
một lời bình phẩm chân thật
một thái độ bất mãn vô tình
đủ để bị bớt phần ăn
cũng có nghĩa là sắp mất luôn cuộc sống
Nếu “cấu kết”, “âm mưu”, “bạo động”
không những mất mạng mình
mà còn khốn khổ dòng họ, gia đình
cho nên những người bất đồng chính kiến
thường phải ngậm miệng
hoặc chết cô đơn lặng lẽ trong các trại giam
Kinh tế Việt Nam
những người còn nặng lòng với quê hương
nghĩ đến đều rất buồn
bởi nó què quặt và yếu kém
Nhưng so sánh với Bắc Hàn cộng sản
dân Việt còn đỡ khổ hơn
chẳng phải do được chính quyền cộng sản xót thương
mà là nhờ đám Việt kiều và tiền đô của họ
Hàng nhiều tỷ đô la mỗi năm
lưu chuyển qua các cửa hàng, các chợ
hàng hóa, dịch vụ
đến tay cả mấy chục triệu người
kinh tế thị trường lên ngôi
chế độ tem phiếu đã không còn chỗ đứng
mất sổ gạo không còn là nỗi lo thót bụng
cứ có tiền gạo sẽ được chở đến tận nhà
Anh công an khu vực
vẫn đôi mắt diều hâu rình mò
nhưng móng vuốt không còn sắc bén như những năm trước đó
Nhiều người đã vượt qua nỗi sợ
cất lên tiếng nói lương tri
Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày, Lê Thị Công Nhân Huỳnh Thục Vy
rồi tiếng súng của Đoàn Văn Vươn
làm rúng động bọn cường quyền cướp đất
Dĩ nhiên trong mỗi người họ đều đã có tinh thần bất khuất
dòng máu anh hùng
của Bà Triệu, Bà Trưng
của Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Lê Lợi
nhưng cái môi trường xã hội
do dòng kiều hối tạo ra
(dù họ không trực tiếp nhận đô la)
đã cho họ thêm niềm tin và lòng can đảm
Cũng như các anh
tôi chẳng có tý nào thiện cảm
nhìn những Việt kiều huênh hoang
về Việt Nam
chỉ để khoe của, trai gái và bốc phét
và như các anh tôi cũng điên tiết
nhìn họ ôm tiền về đầu tư
để rồi bị lừa
vừa mất của vừa mang tội tiếp tay cho kẻ ác
nhưng còn biết bao người khác
có tội tình gì?
chẳng lẽ một người lỗi lầm là “tam tộc tru di”?
có vài con sâu là phải chặt cả vườn cây ăn trái?
Có thể ngày xưa
các anh có chức có quyền
nên khi đất nước ngả nghiêng
gia đình được ưu tiên
di tản
Cũng có thể các anh may mắn
có người quen, người thân
trong hải quân, không quân
nên những ngày cuối tháng tư
gia đình được tàu thủy phi cơ
đưa ra hạm đội
Giờ đây
ông bà, cha mẹ, vợ con các anh
đang xênh xang trên vùng đất mới
chùm khế ngọt ngày xưa, với các anh nay bỗng nhạt phèo
quen sống xa hoa
các anh đã quên
đại đa số dân Việt vẫn rất nghèo
không phải vì thiếu khả năng
cũng không phải vì lười biếng
mà vì phải sống dưới chế độ độc tài, độc đảng
tham nhũng bất công
Dốt nát ngu si
nhưng được đảng chống lưng
cũng quyền cao chức trọng
thông minh tài trí
mà không quỳ dưới lá cờ búa liềm
cầm tấm thẻ đảng viên
cũng chỉ là phó thường dân nam bộ
dây mơ rễ má đến chế độ cũ như gia đình chúng tôi
sẽ buôn thúng bán bưng
làm rẫy làm ruộng suốt đời
Bởi thế ở Mỹ chúng tôi bán mồ hôi
cần cù tay chân xốc vác
cố gắng để vợ con đủ ăn, đủ mặc
và có chút tiền để dành
thỉnh thoảng gởi về gia đình
cứu đói
Thôi thì mặc kệ các anh chửi bới
chúng tôi cứ cư xử thuận lẽ trời
mình đang sống kiếp người
đâu nỡ để thân nhân sống đời súc vật
Lúc này bà mẹ vợ của tôi
mỗi khi trái nắng trở trời
miệng già nuốt cơm không vô
có thể cầm ly sữa en- sua (ensure)
nhấm nháp cho đời bớt khổ
Năm ngoái
thằng cháu sưng ruột phải mổ
chưa có tiền dúi vào tay bác sĩ, y tá
tới bệnh viện ôm bụng nằm ngoài hành lang
nếu không có cú điện thoại khẩn cấp gọi sang
và nếu tiền đô về không kịp
chắc giờ này nó đã nằm yên
dưới ba tấc đất
Biết bao cô gái
đang tuổi hoa niên thơ dại
gia đình bị dồn đến chân tường
phải cầm nhà, bán vườn
đút lót cho chính quyền cộng sản
để được trần truồng đứng xếp hàng
cho đám đàn ông ngoại quốc
xăm xoi tìm mua
như mua một mớ cá, mớ tôm
Có cô lọt vào tay một gã Đài Loan
gia đình “tam đại đồng đường”
cha con ông cháu ở chung một nhà
nó mua cô về
không phải để làm vợ
mà là làm đầy tớ
và làm đĩ
Quần quật suốt ngày không nghỉ
đêm đến thân gái ngọc ngà
lại chịu ba đời chúng nó dày vò
hết ông, con rồi đến cha
Nếu không có những đồng đô la
chúng tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt gởi về
con cháu chúng tôi chắc phải cầm nhà
bán vườn
đút lót bọn cầm quyền
để trần truồng đứng xếp hàng
cho đảng cộng sản Việt Nam
gởi ra nước ngoài làm …đĩ
………
Bây giờ
gởi tiền về Việt Nam
mỗi trăm đô
chỉ tốn hai đô cước phí
Nhưng nếu đạo luật mà các anh đề nghị
được chấp thuận và ban hành
tiền chúng tôi sẽ phải lén lút chạy loanh quanh
trước khi về nước
Có thể dân Thái Lan, Kăm Pu Chia,
Hồng Kông, Trung Quốc
sẽ đứng trung gian chuyển ngân
sẽ tự ý ấn định mức hoa hồng
20, 50, 100 phần trăm
hoặc nhiều hơn nữa
Lúc ấy hàng triệu cơn thịnh nộ
sẽ đổ lên đầu các anh
dù tóc bạc trắng hay mới hoa râm
mặc áo vest, thắt cà-vạt
bảng tên trước ngực bằng nọ cấp kia
người ta sẽ chẳng ngại ngùng gì
mà không ném vào mặt các anh
cà chua trứng thối
Tôi không thích làm thơ “cho phải đạo”
lúc hoan hô, khi đả đảo
tiếng vui, tiếng buồn
lời ghét, lời thương
thay vì gõ cửa trái tim
lại dõi mắt đi tìm
cái nheo mắt, cái gật đầu
của những tai to mặt lớn
Tính tôi cà chớn
nên thường có những câu thơ gàn bướng
dở hơi
nếu lỡ làm các anh không vui
xin mở lòng đại lượng
Nhớ thuở còn chiến chinh
nếu không may ngã xuống hy sinh
ngoài vòng đai chi khu Đại Lộc
hay trên đường tiến quân lên Thường Đức
tôi, người lính nhảy dù Lữ Đoàn 1
nhắm mắt xuôi tay
vẫn mỉm cười
vì đã dâng hiến đời trai
bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ
bảo vệ miền nam tự do
có ngôi nhà xinh xinh nho nhỏ
ở Hốc Môn
mái ấm của những người tôi quý tôi thương
Bây giờ các anh nhìn xa trông rộng
soạn sách lược đấu tranh
hãy chỉ rõ mục tiêu
những người lính chúng tôi sẽ bắn
bắn thẳng vào đầu những tên trùm cộng sản
nhưng đừng bắt chúng tôi
chĩa súng về phía cha mẹ anh em mình
“Mỗi người một chút hy sinh”
hy sinh kiểu đó…
công cuộc chống cộng sẽ đâu còn ý nghĩa
Các anh hô hào
“Đừng về Việt Nam!
Về Việt Nam là phản quốc!”
“Đừng gởi tiền về Việt Nam!
Gởi tiền về Việt Nam là phản quốc!”
Nghe lời các anh
chúng tôi không những bất hiếu, bất nhân
mà còn vong ân bội nghĩa
chúng tôi có phản quốc hay không?
lịch sử sẽ làm sáng tỏ
giữa thời buổi nhiễu nhương, luân lý suy đồi
chúng tôi chỉ cố sống sao cho xứng đáng con người
Các anh đòi
Vận động để đạo luật cấm gửi tiền và du lịch Việt Nam
được ban hành
Ôi! Nếu quả thật đất nước mình
đã đến hồi mạt vận
đề nghị của các anh được chấp thuận
đường phố Việt Nam, sẽ sạch bóng Việt kiều
sẽ không còn những khuôn mặt tự đắc hiu hiu
áo gấm về làng
vung tiền đô
mua của lạ
Nhưng cũng không còn những đứa con
thương cha mến mẹ
những người em, người chị, người anh
ăn ở có nghĩa, có tình
Những đám giỗ, đám ma, đám cưới
vắng những giọt nước mắt
mừng mừng tủi tủi
bà con dòng họ đoàn viên
người đi kẻ ở sẽ như Chức Nữ Ngưu Lang
suốt đời chia cách
bởi các anh đã phá sập cầu Ô Thước
Các anh có xem tấm hình hai anh em người Hàn Quốc?
hơn 50 năm
kẻ Bắc người Nam
gặp nhau nước mắt tuôn trào
rồi chia tay nghẹn ngào
đau thương xé ruột
Nếu một mai cũng cảnh ấy
nhưng là hai người Việt
mặt mũi các anh sẽ để đâu?
con Lạc cháu Hồng sẽ nghìn đời sau
nguyền rủa
Khi đọc tin
những người dân miền Bắc
nghe lời đảng đấu tranh giai cấp
đem cả cha mẹ, anh chị em mình
ra đấu tố
bà mẹ Củ Chi
đã “giết chết lời ru”
bóp mũi đứa con thơ
vì nó dại khờ lên tiếng khóc
dưới hầm bí mật
và nghe ông Hồ Chí Minh
“Nếu cần phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn…”
các anh chép miệng
“Bọn họ có lý tưởng
nhưng thiếu một trái tim.”
Nếu quả thật
gia đình, họ hàng các anh
không còn ai ở Việt Nam
hoặc lắm bạc nhiều vàng
không cần tiếp tế
thì các anh hơi giống mấy tay cò mồi gian trá
hô hào mọi người hy sinh
cắt tình máu mủ ruột thịt của mình
trong khi chính các anh
hy sinh mấy giọt nước miếng
Nếu các anh
thật còn họ hàng thân quyến
nghèo khổ ở Việt Nam
mà vẫn can đảm, dõng dạc, đàng hoàng
đọc bản tuyên bố
thì với các anh
chúng tôi vừa nể phục nhưng cũng vừa ghê sợ
các anh chê “họ thiếu một trái tim”
còn các anh
tuy có tim
nhưng xơ cứng
nên thiếu lòng nhân ái?
Một thời hết mình chống cộng
tôi biết cái thiên đường
mà những người cộng sản cố công tạo lập
chỉ là địa ngục
không có chỗ cho phẩm giá của con người
đọc lời kêu gọi của các anh
tôi bỗng nực cười
các anh chống cộng sản
nhưng không khéo
chính các anh đang trở thành người cộng sản
Chế độ cộng sản
độc đảng, độc tài
đẻ ra thối nát bất công
đẩy người dân đến bước đường cùng
muốn sống còn, phải mánh mung
chữ dối, chữ gian hằn trên khuôn mặt
mỗi hành động phải tính toan, lường gạt
và phải quên đi
mình cũng có một linh hồn
Đáng sợ và đáng buồn
không phải tại có quá nhiều người phạm tội
mà vì những người tạo ra tội lỗi
lại rất thản nhiên vui vẻ tươi cười
“Cơ chế mình nó thế!”
“Chế độ mình nó thế!”
Riêng tôi
mười mấy năm bị hành hạ đọa đày
cha chết tủi hờn
đàn em mất hết tương lai
gia đình tan nát
Đã đôi lúc đau thương chất ngất
muốn “đạp lên xác Lê Duẩn, Trường Chinh”
muốn “về giữa Ba Đình
bằm thi thể Hồ Chí Minh bắn ra đông hải” (2)
Giờ đây
phương thuốc thời gian
đã giúp lòng dịu lại
mắt tôi không còn như ngày xưa
rực lửa căm thù
nhưng di hại của chế độ công sản trên quê hương
làm sao tôi quên được?
Tôi biết các anh
cũng nặng lòng với nòi giống Việt
muốn mau mau thay đổi màu cờ
để làn gió dân chủ tự do
thổi mát những khuôn mặt
đang cằn khô héo úa
Nhưng vì nôn nóng các anh sơ hở
phương sách của các anh
lý chưa đủ thuyết phục
lại thiếu hẳn một chữ tình
thấy bất bình
nên có vài lời tâm sự
Giờ này nhiều người Việt Nam đang mơ
các sĩ phu yêu nước
mơ thấy quân Tàu dừng bước
xâm lăng
trước quân dân ta trên dưới một lòng
hừng hực khí thế Hội Nghị Diên Hồng
nơi biên ải
Những cô gái
tuổi xuân phơi phới
vì hiếu nghĩa với gia đình
đang dự định bóp nát trái tim
chít khăn tang cho mối tình đầu thơ mộng
bán mình đến một phương trời xa thẳm
như Thúy Kiều
mơ thấy đang nằm trong vòng tay người yêu
ngập tràn hạnh phúc
Những nhà thơ, nhà văn
xưa muốn yên thân
nên biết hèn, biết sợ (3)
lấm lét nhìn lưỡi dao lơ lửng trên đầu
bóp chết lòng tự hào
âm thầm nuốt nhục
bởi mỗi câu thơ, câu văn đâu còn là nhịp đập
của trái tim
mơ thấy mình như những cánh chim
cầm bút bay cao giữa trời lộng gió
……….
Tôi cũng đang thả hồn vào một giấc mơ
mơ thấy mình đang ngủ say sưa
dưới gốc dừa
bên bờ một dòng sông quê hương
tỉnh dậy thấy làng xóm, phố phường
không còn nữa
bóng dáng lá cờ đỏ sao vàng
người đi kẻ lại nói cười vui vẻ
mặt mày rạng rỡ
trong nắng sáng chan hòa
dường như mỗi người
đều đã có ít nhất một ước mơ
thành hiện thực
Chú thích:
(1) Cửa hàng bán quần áo cũ
(2) Thơ Phạm Đức Nhì
(3) Ý của nhà văn Nguyễn Tuân
Viết xong tháng 10 năm 2012 tại San Leon, Texas.
Nếu có ý kiến, phê bình xin e-mail về nhidpham@gmail.com
Tác giả thành thật cảm ơn.
Phạm Đức Nhì
PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VÀ TÂM TÌNH CỦA TÁC GIẢ
Anh Minh,
Một Chút Tâm Tình (tôi mới làm) là bài thơ Lưỡng Đầu Thọ Địch.
Những người cộng sản thì ghét cay ghét đắng, còn những người
chống cộng (cực đoan) ở bên này thì cũng lên tiếng chỉ trích.
Tôi đã gởi cho Đinh Xuân Tục. Còn anh, thấy hơi ngại. Hôm nay đã
hơi rảnh rang, nghĩ đến anh, muốn chia sẻ một chút tâm tình của
người phía bên này. Mong anh đọc với tấm lòng rộng mở.
Thân tình
Phạm Đức Nhì
Anh Nhì.
Rất vui khi được anh chia sẻ về những tâm tư của mình. Nói chung tôi có những đồng cảm với anh. Tôi cũng như anh đều hiểu: Chúng ta được sinh ra bởi bố mẹ mình, có quan hệ huyết thống bền vững là Tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em, con cháu... đến cộng đồng người Việt chúng ta. Người ít học nhất cũng cũng hiểu được lễ giáo đó. Cho nên rất ít người đã quên điều đó.
Tổ quốc là trên hết. Dân tộc mãi mãi trường tồn. Chỉ có thể chế chính trị là nhất thời. Tôi cũng muốn có một điều gì được thay đổi căn bản theo hướng tích cực. Nhưng không cho phép nhuốm mùi súng đạn. Dân mình bao đời nay quá khổ rồi. Đau thương, tang tóc, chia li thù hận, đói nghèo...
Tạm mấy lời bày tỏ với anh. Chúc anh chị mạnh khỏe, hạnh phúc.
Có gì hay tiếp tục chia sẻ với tôi nhé.
Thân
VM (Nhà văn ở Hà Nội)
MỘT BÀI THƠ TOÀN BÍCH
Giọng thơ tự tin, bộc trực và thẳng thắn về một đề tài nhạy cảm. Dẫn chứng hùng hồn, đầy chất phản biện. Tầm khái quát cao từ kiến thức rộng... Bởi vậy bài thơ có sức thuyết phục dù cho đọc giả là thành phần, đối tượng nào. Bảo vệ điều đúng, phản bác cái sai, phải bằng phản biện và lý luận chặt chẽ, lộ jch đó là chức năng và bổn phận của các bậc học giả, trí giả, mới lôi cuốn được đọc giả đồng tình với quan điểm của tác giả.
Đây cũng là sự khác biệt giữa trí thức với mấy con mẹ bán cá, bán thịt chuyên vỗ thúng, đập mẹt chửi bới nhau ở chốn chợ quê!
Chúc mừng nhà thơ có một thi phẩm hay mà tôi được đọc.
Chân thành cảm ơn
Thân mến
Trịnh Anh Đạt (Nhà thơ Hải Phòng)
Thực tình tôi không muốn lên tiếng phê phán khen chê, vì mỗi cá nhân đều có một quan điểm riêng, một nhận định riêng. Tuy nhiên tôi phải nói thế này:
ĐÁM NGƯỜI NHANH CHÂN CHẠY TRƯỚC, ăn welfare, ở housing, nhận food stamps ...rồi xách đít đến trường, lấy được mảnh bằng BS, MS đó ... họ biết gì về nỗi khổ cuả toàn dân Việt Nam dưới ách cộng sản Việt từ sau 1975 cho đến nay?
Tôi chỉ là một thằng tù ít học, thêm vì ngu và chậm chân, nên đành phải im nghe các vị tiến sĩ, thạc sĩ dậy khôn vậy!
Khỏi cần khen Phạm Đức Nhì hơn nữa ... Hắn đã hay từ lâu rồi.
Nhưng có điều, liệu những gì hắn nêu ra có làm thay đổi được cách suy nghĩ cuả một thằng đỉnh cao trí tuệ nào không? hay chỉ làm cho anh em thêm ngậm ngùi cay đắng?
Tôi cũng có gửi tiền về VN đó. Tôi cũng có về thăm lại VN đó ...
Chẳng qua Phạm Đức Nhì đã nói lên những gì đa số chúng ta (những người tù lương tâm) phải làm, vì chúng ta còn có lương tâm, còn nặng tình cảm gia đình, còn biết giữ chữ tín, còn nặng nợ ân tình ...
PĐN đã viết giùm những gì anh em chúng ta muốn nêu ra nhưng không có khả năng trình bày hay như vậy.
Cám ơn Phạm Đức Nhì
NK (Một bạn tù)
Kính anh Nhì,
Tôi chưa bao giờ đọc được một bài viết về Việt Nam và Việt Cộng hay như vậy.
Mà lại là thơ mới lạ chứ. Thật đáng mừng là người Việt còn có người có suy nghĩ và cảm xúc như anh. Tôi xin cúi đầu bái phục.
Tôi cũng từng phục vụ ở Sư Đoàn 2 BB và đã ở tuổi 70. Nếu có bài nào hay nhớ gởi cho tôi với nhé.
T Thinh (Một người đọc không quen)
Kính Anh Nhì,
Đọc bài thơ anh mà nước mắt tôi ràn rụa vì ít ra cũng còn có người cùng cảm thông với tôi nhưng can đảm hơn, đã dám lên tiếng tranh cãi với những người cực đoan, không có trái tim xót thương gia đình, bè bạn đã chia sẻ với mình và giúp mình qua được những gian truân thử thách của những năm sau 1975.
Là một sĩ quan hải quân nhưng tôi cũng vì nặng gánh gia đình mà ở lại để rồi qua những năm tháng tù đầy đi vượt biên không đem theo được đầy đủ gia đình. Mặc cho người quen mỉa mai, mặc cho chiến hữu chê cười, tôi về thăm Mẹ nhiều lần cho đến khi Mẹ mất. Mặc cho ai đó nói ra nói vào, tôi giúp cho nhiều đứa cháu học đến nơi đến chốn chỉ vì sợ chúng nó phải làm đĩ nuôi thân.
Bây giờ các cháu rất mến trọng và quý tôi trong khi tôi tự hào các cháu đã cố gắng học hỏi để có ngày thành công như hôm nay.
Tôi tự hào đã đem đồng tiền về giúp các cháu, dù biết có thể số tiền đó làm túi tiền đám cán bộ nặng thêm.
Tôi tự hào đã mua vé máy bay nhiều lần về thăm Mẹ làm giàu cho cộng sản nhưng Mẹ mất đi trong niềm hạnh phúc vì có được thằng con bên cạnh lúc sắp lâm chung.
Cảm ơn anh đã can đảm nói lên sự thực cho những người như tôi.
Anh mới đúng là người hùng của QLVNCH.
Hải Quân PTQ (Một người đọc không quen)
Ba giờ sáng, ngủ không được, ngồi dậy bật máy làm việc. Mở hộp thư, có người bạn chuyển cho xem “Một Chút Tâm Tình”. Đọc xong, đôi mắt ngái ngủ (dù ngủ không được) ráo hoảnh.
Là người đến Mỹ theo diện HO (vì không có tiền vượt biên), khi lên máy bay rồi vẫn còn món nợ khoản tiền dịch vụ lo giấy tờ xuất cảnh để lại quê nhà. Nợ tiền rồi thì cũng trả được, chỉ có sớm hay muộn mà thôi. Còn món nợ ân tình, với gia đình, người thân, với làng xóm, với những bát cơm Phiếu Mẫu, biết bao giờ trả cho trọn, cho đủ, cho đầy.
Vì thế, đọc “Một Chút Tâm Tình” mà lòng dạ xốn xang. Cũng chính bởi cái xốn xang ấy, đành phá lệ mà cho “đi” bài thơ của Phạm Đức Nhì, một người thơ chưa biết, chưa quen; nói nôm na là một hình thức “chôm” bài . Bài thơ dài mà đọc xong vẫn có cảm tưởng như chưa đủ, chưa đã.
Chỗ ngứa trên da thịt, được gãi đúng, cái cảm giác khoái chỉ một. Chỗ ngứa ở trong lòng, cảm giác khoái khi được gãi đúng lớn hơn cả trăm lần.
Trong số những người đọc, chắc sẽ có hơn một người cùng nhận xét như thế.
Trương Vấn (Một người đọc chưa quen)
Thưa anh T. Vấn,
Tình cờ đọc được bài thơ của mình trên trang web T-Vấn và Bạn Hữu, thấy Lời Giới Thiệu hay hay nên gởi vài chữ đến anh, trước là làm quen, sau là xin phép được trích Lời Giới Thiệu cho phần Bình Phẩm của bài thơ.
Nói theo ngôn ngữ kiếm hiệp thì thơ của tôi theo phe "Khí Tông" nghĩa là chú trọng đến "dòng chảy của cảm xúc" chứ không để hết tâm hồn vào việc o bế câu chữ như phe "Kiếm Tông"
Cám ơn anh đã đọc và thích bài thơ. Tôi đã nhận được một số ý kiến phản hồi nhưng phần lớn bày tỏ quan điểm, thái độ, lập trường đối với vấn đề được nêu trong bài thơ. Chỉ có vài lời bình phẩm đụng chạm đến chỗ mà tác giả muốn được đụng chạm nhất: Giá trị nghệ thuật của bài thơ (dù khen hay chê).
Xin phép được gởi đến anh một bài thơ khác. Đọc xong xin cho vài "lời bàn của Mao Tôn Cương". Thơ là cảm xúc đi tìm một đồng cảm (Nguyễn Hưng Quốc).
Có được vài người đọc như anh cũng đáng công (và thời gian) viết bài thơ.
Xin chào và chúc anh vui khỏe.
Phạm Đức Nhì
Thưa anh Phạm Đức Nhì,
Nhận được thư của anh, tôi biết mình mắc hai lỗi với anh.
Lỗi thứ nhất, đăng thơ anh trên trang Web của mình mà không xin phép, chưa xin phép, dù định bụng sẽ tìm địa chỉ của anh để vừa tạ lỗi, vừa làm quen.
Lỗi thứ hai, chậm trễ liên lạc với anh để rồi chính anh lại viết thư làm quen trước’
Vậy thì, xin anh tha lỗi. Tôi cũng được biết, anh và tôi cùng một lứa tuổi, cùng một thế hệ nên có cùng số phận giống nhau. Hơn thế nữa, cùng những suy nghĩ về những vấn đề thiết thân của thế hệ chúng ta. Do đó, lời xin lỗi cũng là một cách làm quen.
Đọc bài thơ “Một Chút Tâm Tình” xong, tôi đã bỏ khá nhiều thì giờ tìm hiểu và đọc thêm khá nhiều những bài thơ khác của anh. Điều đó có nghĩa là anh đã chinh phục được tôi, ít nhất là ở ấn tượng ban đầu.
Điều đó cũng có nghĩa anh đã đạt được phần nào mục đích của mình khi đặt bút viết những dòng tâm tư của mình.
Thế hệ chúng ta chứng kiến nhiều người viết . . . không chuyên nghiệp. Có lẽ chúng ta có quá nhiều điều cần nói, trước khi thế hệ chúng ta đi vào bóng tối của lãng quên.
Nhưng không phải ai cũng nói được và không phải ai cũng khiến người khác phải đứng lại lắng nghe. Theo tôi, anh là một trong số người hiếm hoi làm được công việc đó.
Thơ, cũng như những lọai hình nghệ thuật khác, dưới hình thức ngôn ngữ, phải có cảm xúc trước khi nói đến khả năng chuyên chở cảm xúc ấy đến người đọc. Hơn các lọai hình nghệ thuật khác, thơ phải có khả năng cô đọng. Cái khó ấy cũng là thế mạnh của thơ.
Tôi nhận thấy rằng, giữa hàng trăm người làm thơ (mà tôi được đọc, biết) anh đứng riêng một chỗ và khiến người ta phải chú ý. Đó là chưa kể đến đề tài anh lựa chọn, và cả ngôn ngữ anh chọn cho một đề tài. Chẳng hạn như bài thơ “Có một dòng sông như thế” và sắc bén hơn nữa, bài “ Một Chút Tâm Tình”.
Tôi cũng đã đọc mấy bài thơ của anh nói về tình yêu, về cặc, lồn. Khá táo bạo (chẳng phải theo nghĩa đạo đức) ở cách thể hiện đề tài qua ngôn ngữ rất không . . . thơ.
Tôi không làm công việc phê bình văn học khi viết những dòng này. Chỉ là những nhận xét ròng về vài bài thơ vừa đọc được. Mục đích cũng còn là mời anh tham gia trang Web T.Vấn & Bạn Hữu. Trang của chúng tôi không mở ra cho độc giả viết (gởi bài) như những trang văn học khác. Tác giả có mặt thường là bạn hữu của người thực hiện hoặc do lời mời của người thực hiện.
Độc giả của chúng tôi có một nửa sinh sống ở trong nước. Tôi tin rằng độc giả của TV&BH là những độc giả nghiêm túc, thực sự cầu thị. Bằng hình thức văn chương, chúng tôi cũng cố gắng thu hẹp lại dòng sông Bến Hải trong lòng người hiện nay.
Xin mời anh Phạm Đức Nhì bỏ thì giờ đọc qua nội dung trang TV&BH, và nếu anh thấy phù hợp, chúng tôi rất hân hạnh được anh cho phép gọi là bằng hữu.
Tình thân,
T.Vấn
Anh Nhì thân,
Anh đang ngứa ngáy mà gửi bài thơ này ra thì sẽ được gãi đúng chỗ ngứa.
Bao vây tứ phía như Bắc Hàn nó cũng chưa sụp, mà đổ tiền nuôi béo kinh tế như Trung Cộng cũng chẳng thấy thay đổi thể chế Mao Trạch Đông.
Dù có rào đón kỹ lưỡng nhưng chủ đích của bài thơ cũng vẫn bị cho lạc vận trong cao trào đấu tranh dưới mọi hình thức mà người Việt lưu vong đang vận động.
Cho nên thuận theo trào lưu thì được coi là có tinh thần yêu nước thương nòi, còn nghịch lại thì sẽ bị ... phang cho tối tăm mày mặt, chưa kể là sẽ còn bị đội cho cái nón cối và khoác lên chiếc áo "đại cán".
Bài thơ bị hơi "dài dòng kể lể". Nếu có thể bớt phần "kể lể" và thêm phần kỹ thuật thì bài thơ sẽ "nên thơ", sẽ tăng phần thuyết phục, sẽ giúp cho việc chuyển tải nôi dung, dù nội dung chỉ được "mặt trận tổ quốc" hoan nghênh, còn toàn thể đồng bào hải ngoại bài xích (dù rằng họ vẫn âm thầm thi nhau về VN và gửi hàng tỷ đô la về nước mỗi năm)
Thân mến,
TM (Bạn chung trường ngày xưa)
Bạn tôi,
Từ hôm nhận bài thơ của bạn đến nay cũng khá lâu nhưng không có dịp phản hồi. Đã thấy 2 missed calls của bạn nữa vẫn chưa có dịp gọi lại. Thật tình tôi không biết bày tỏ với bạn ra sao cho đúng tấm lòng của tôi và cho vừa lòng bạn. Tôi xin xác nhận rất quý mến bạn và biết bạn quý mến tôi nên đã chia sẻ với nhau như những phần tâm tình. Rất cám ơn tình cảm của bạn.
Bây giờ thì tạm lắng đọng để viết vài hàng gửi bạn ta. XIN LỖI BẠN TÔI về sự chậm trễ.
Về bài viết và cũng là phản ảnh tấm lòng của bạn.
Khi tôi vừa đọc xong vài ba bận thì thấy trên vài diễn đàn đã xuất hiện bài thơ này của anh. Có vài người bạn biết tôi và đã đọc bài thơ của bạn được chuyển qua email riêng hỏi ý kiến tôi và tôi trả lời qua quít, trung dung.
Tôi cho rằng bài viết rất trung thật, rất lính, rất ND (nhảy dù) và rất là nghệ sĩ tính và đặc biệt chứng tỏ cái nhân bản cần có của một người yêu nước, yêu dân chân thực. Bạn nói thay cho số khá đông người.
Tuy nhiên, ở đời đôi khi sự thẳng thắn thái quá cũng khó tìm được sự hài hòa với mọi người, mọi giới. Có những sự thật khi bị lột trần truồng sẽ tạo phản cảm nhiều hơn là đồng điệu. Tôi tin rằng, trong thâm tâm đa số người đọc bài viết của bạn đều cảm nhận như tấm lòng tôi và chọn thái độ như tôi: Không phản đối nội dung nhưng không hài lòng về sự biểu tỏ thái độ quá nặng nề.
Tôi nghĩ bạn nên tìm hiểu nhiều hơn về anh Nguyễn Văn Lương. Anh ta ngoài kiến thức, học vị academic còn là một nghệ sĩ đúng nghĩa: Thơ hay, nhạc khá, chân tình và hết lòng với anh em. Đặc biệt rất nhiệt tình với quê hương đất nước. Dù vậy tôi không đứng về bên nào khi đọc bài bạn viết cũng như phản ảnh cho bạn ở đây.
Yêu nước. Có nhiều cách, nhiều đường. Yêu đồng bào cũng như vậy. Mỗi người mỗi cách. Chúng ta đã may mắn sống trong một đất nước tự do, ai cũng có trọn quyền bày tỏ quan điểm của mình. Người ta phản đối nhau được xem là chuyện thường tình chỉ có khác là cách hành xử.
Dù gì đi nữa, tôi hiểu là chúng ta cùng chiến tuyến. Đã một thời cùng quyết chí hy sinh thân mình cho quê hương, mong đem lại sự bình yên cho đồng bào miền Nam. Tôi cũng như bạn không thể nào chấp nhận sự bạo tàn của những người cộng sản từ đó đến nay. Không chấp nhận một chế độ hèn với giặc, ác với dân như thế.
Chuyện của bạn và anh Nguyễn Văn Lương không phải là mới mà xảy ra rất nhiều lần, nhiều nơi, nhiều năm qua. Cứ lấy một thí dụ điển hình: Một người có thân nhân bị ở tù dưới sự quản trị nghiệt ngã của cai tù. Thân nhân muốn tiếp tế thì biết rằng người thân của minh chỉ được hưởng một phần rất nhỏ, còn lại bao nhiêu đều vào túi tham của cai tù.
Câu hỏi được đặt ra là "thà để thân nhân thiếu thốn (có thể chết đói) còn hơn là nhắm mắt nuôi cho cai tù bổ béo hơn để hành hạ thân nhân mình, thân nhân người khác?" Câu trả lời rất tùy thuộc vào độ lượng và tấm lòng của mỗi người phải không bạn?
Mong sự phản hồi của tôi không làm sụt giảm tình bạn giữa chúng ta.
Tình thân,
TNT (Bạn văn chương)
Anh TNT thân mến,
Anh đặt ra câu hỏi (chữ đỏ) là đã tự có câu trả lời.
Một sĩ quan không quân, một người làm thơ và viết văn như anh mà có
suy nghĩ như thế thì quả là rất lạ.
Dẫu sao cũng cám ơn những lời rất chân tình của anh
Phạm Đức Nhì
"Một Chút Tâm Tình"
Thấu tận tâm can,
Ngập lòng cay đắng!
Cám ơn anh Phạm Đức Nhì
Bài thơ hay lắm!
Thân mến,
Phạm Khắc Trung (Bạn văn chương)
Pham Nhì mến!
Tình cờ người bạn chuyển mấy bài thơ của bạn về việc gửi tiền và về VN, tôi thấy giống tâm trạng và nhận xét của tôi. Tôi vượt biên 80 và định cư tại Florida 81, cũng từng tham gia các tổ chức kháng chiến...cuối cùng thì chỉ sinh hoạt cộng đồng sơ sơ thôi.
Đa số các thầy toàn nói dóc không chứ đâu có làm. Làm theo mấy ông nội thì cộng sản chưa chết mà bà con dòng họ mình theo ông bà hết rồi. Riêng gia đình mấy chả thì sống phè phỡn ở đây.
Cảm phục bạn viết mấy dòng thơ can đảm, thẳng thắn.
Chào bạn
ĐĐ (Một người đọc không quen)
Nhì thân,
Tôi không biết cái nhà ông Tiến Sĩ này có đào ngũ theo địch quân trước ngày 30-4 hay không, nhưng tôi dám chắc là ông này chưa một ngày tù nào, chưa một ngày sống ở Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản cho nên ông huênh hoang phét lác.
Ông đếch biết được rằng bà con của ông, đồng bào của ông từng lê la chờ đợi hàng ngày trời trước Cosevina để lãnh thùng quà do thân nhân từ Mỹ gởi về, không dám ăn, đem đi bán lấy tiền rau cháo hàng ngày.
Ông cũng không thông cảm được với những người bây giờ đã nhà cao cửa rộng ở Mỹ, nhưng 20 năm trước đây hàng tháng mỏi mắt trông đợi người đưa tiền gởi từ Mỹ đến nhà.
Những ông từ Nguyễn Văn Thiệu trở xuống đến những ông tiến sĩ, cao học lãnh đạo các bộ thời VNCH chỉ ăn hại đái nát, làm cho chế độ sụp đổ rồi bỏ chạy khiến cho hàng bao nhiêu triệu dân Việt Nam phải sống trong khổ nhục, chưa biết xấu hổ lại còn nói phét, huênh hoang cái lỗ miệng.
Nhờ ông tiến sĩ một tí. Ông ngon xin về Việt Nam tranh đấu để chúng bắt vào tù vài năm cho biết đá biết vàng để bớt huênh hoang đi. Tôi là thằng tù cải tạo 13, 14 năm trong tù, đến khi ra trại phải đi đạp xích lô, cưa ván sàn để sống, ngóng cổ xem có người nào gởi tiền từ Mỹ về giúp không, nhưng tuyệt nhiên không, vì thân nhân, anh em ruột thịt đi tù ráo, đếch có người nào nhanh chân chạy sang Mỹ trước hay có tiền vươt biển!!!!!
Nhì thân,
Bài thơ thật. Tôi thật sư xúc động vì nó thật, nó rất người, rất tình người, mô tả được cái khổ, cái nhục mất nước. Tại sao thân nhân chúng ta ở trong nước và bà con ruột thịt, bạn bè chúng ta ở nước ngoài phải gởi tiền về giúp gia đình, giúp thân nhân trong bấy lâu nay? Xin ông tiến sĩ Lương nghĩ lại để lần sau đừng huênh hoang chính chị, chính em với một trái tim lạnh lẽo như lời kêu gọi của ông. Xin đừng!
VŨ ÁNH (Một bạn tù, nhà báo)
Chú Nhì,
Anh đang bận viết một bài về họ Phạm và một bài nhận xét về cuốn tiểu thuyết lịch sử "Mưa Trên Tân Sơn Nhất " của một người bạn, nhưng chú đã có lời yêu cầu anh cũng xin trình bày vắn tắt quan điểm của anh về "Chiến dịch Xiết- kiều- hối" và bài thơ cảm ứng của chú.
Trước hết, anh tán đồng quan điểm của chú. Về hình thức bài thơ là một lời trần tình nhân bản, đủ dài và đủ lẽ để biện minh thái độ chính đáng của mình. Lời thơ chững chạc, phải chăng anh không có gì đóng góp thêm.
Anh chỉ muốn nhấn mạnh hai điểm:
1) Người hô hào và kẻ đáp ứng không cùng một hoàn cảnh như chú đã nhận định. Đây không phải là lần đầu mà đã lập lại nhiều lần không hiệu quả vì không được sự đồng thuận của đa số những người có thân nhân còn kẹt ở quê nhà. Một nhận định ích kỷ, thiếu suy xét và không thực tế!
2) Xưa kia các cụ ta thường dạy: "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ". Thân không có lòng nhân ái, với gia đình chưa làm tròn bổn phận cha anh, thì làm sao đủ tư cách để lo việc nước, nói chi đến bình thiên hạ!
Người Mỹ họ thực tế và nhân bản hơn chúng ta nhiều. Nếu họ cũng tàn bạo như quan điểm nông cạn của một số người thì chắc chắn anh em mình không có mặt trện xứ sở này để nói chuyện đô la.
Đúng như chú nói chỉ những kẻ không tim, không óc tương tự như tụi CS mới xúi người ta thành mẹ Củ Chi, mẹ liệt sỹ. Không có cha mẹ, anh em sao có ta? Không có ta thì nói gì đến có nước?
Những kẻ nào đi ngược lại tiến trình nhân bản này, chắc chắn phải trả giá ở mặt này, mặt khác, lúc này hay lúc khác.
Phạm Đức Khôi (Anh họ)
Cậu Nhì yêu quí!
Cháu phải xin lỗi cậu vì đã không kịp trả lời cậu để cậu ấm lòng trước những dư luận trái chiều.Thơ của cậu cháu không đủ kiến thức để bình xét như các chú các bác, nhưng cháu cảm nhận bằng tình người. Bài thơ rất thật, rất đời, lý luận chặt chẽ, chứng cứ rõ ràng thuyết phục. Nhiều đoạn, thú thực cháu phải cảm thấy xấu hổ trước kiến thức sâu rộng, cách nhìn nhận sự việc có lý có tình như vậy.
Cháu ở VN, cháu cũng không cổ vũ việc sống ỷ lại vào trợ cấp của người khác, nhưng đối với anh em họ hàng ruột thịt, người Việt mình vẫn luôn làm vậy. Có thể những người hô hào không gửi tiền về VN vì họ ở hoàn cảnh khác cậu và khác phần đông những người Việt xa xứ.
Cháu ủng hộ cậu, và mong tiếp tục nhận được những bài thơ hay, bài viết hay như vậy!
Cháu chúc cậu luôn vui!
Đồng Thị Hương (cháu họ, ở bắc VN)
Anh thân mến,
ALD đã đọc bài thơ của anh. Các nhà tư tưởng rất giỏi về lý thuyết đã đem con người làm vật thử nghiệm cho chủ nghĩa của mình nên đã gây tai họa lớn cho loài người.
Chúng ta đã thấy Marx, Angel, Hitler, Mao, Lenin, Stalin…theo đuổi cái lý tưởng điên rồ của họ khiến hàng tỷ người vô tội cùng cực, khổ đau- có nơi từ thế hệ này qua thế hệ khác. Lời hô hào của Tiến Sĩ Lương chỉ chứng tỏ ông ta là loại Tiến Sĩ vừa Ngu Dốt vừa Bất Nhân.
Tuy hoàn cảnh khác nhau, sống ở hai xã hội khác nhau nhưng anh với em – em nói không chút ngượng ngùng – là những người yêu nước bằng tất cả trái tim mình. Như anh biết, ngoài những lúc, những nơi cần thiết phải dùng cái họ Hoàng trong CMNN, em đã chọn cho mình một họ mới: Âu Lạc.
Vài lời chia sẻ với anh. Chúc anh có nhiều bài thơ mới đánh thức những trái tim xơ cứng.
ALD kính thư.
(ALD, họa sĩ, nhiếp ảnh gia, Hải Phòng)
Chào ông Nhì
Hoan hô bài thơ. Ông đã nói hết những điều mà những người có nhu cầu gởi tiền về Việt Nam muốn nói.
Tôi có bà mẹ già nằm liệt giường cần người chăm sóc, ăn uống, và thuốc men. 50 đô/một tháng làm sao đủ. Không đủ tiền thì mẹ tôi chết. Bảo tôi đừng gởi tiền về thì ai mang tội này cho tôi. Mấy người đó gọi những người gởi tiền vê VN là kẻ phản quốc. Họ mới là kẻ vừa đui, vừa ngu, vừa ác, vừa chai đá lương tâm làm người.
Miền Bắc trước 1975 sống dưới chế độ XHCN bao nhiêu năm không có tiền của Việt kiều mà có sập đâu, chỉ khổ người dân thôi. Làm chính trị mà đầu óc nhỏ như hạt tiêu, tầm nhìn ngắn như cây tăm thì đi chết đi còn hay hơn.
Một lần nữa hoan hô tác giả và bài thơ Một Chút Tâm Tình.
HPV (một người đọc không quen)
Bạn Nhì thân mến,
Hơn một năm qua kể từ ngày chúng ta chia tay nhau sau lần họp mặt A20 2011, mặc dầu không nói chuyện với nhau, không gọi điện thoại, nhưng tôi vẫn “theo bước anh đi”.
Tôi hoàn toàn đồng ý với anh. Chúng ta còn rất nhiều liên hệ với đất nước Việt Nam. Không ai có thể phủ nhận điều đó mặc dầu rất phũ phàng. Bên cạnh thương yêu là…thù hận, bên cạnh ngọt ngào là…đắng cay. Chỉ có những người như tên Tiến Sĩ chó chết mới có thể phủi tay, lạnh nhạt trước tình anh em, nghĩa đồng bào.
Chủ nghĩa này hay chủ nghĩa nọ rồi thời gian sẽ xóa nhòa. Nhưng tình mẹ, tình cha, tình anh em, tình quê hương đất nước sẽ mãi mãi trường tồn. Chúng ta đi mang theo cả quê hương. Hình bóng mẹ, hình bóng cha, hình bóng anh chị em, hình bóng những người thương yêu vẫn ấp ủ trong trái tim ta.
Gửi anh, người bạn thân mến của tôi, những lời tâm sự. Chúng ta ghét cộng sản. Đó là một mặc nhiên, không thể chối cãi. Nó rõ ràng như 2+2=4. Nhưng không phải vì thế mà phủi bỏ mối liên hệ gia đình, huyết thống, họ hàng. Chúng ta còn sống đây, còn chiến đấu hôm nay cũng bởi vì những mối liên hệ đó. Vì mẹ, vì em, vì quê hương, đất nước.
Chúng ta ra đi vẫn còn ngoảnh lại. Đằng sau thấp thoáng bóng dáng mẹ già nhìn theo; chỉ mong con và đàn cháu thơ dại được yên ấm nơi quê người. Chúng ta đi vẫn còn ấp ủ trong tim biết bao thương yêu, trìu mến của một thuở thơ ngây, trong trắng. Ở nơi chốn xa xôi, nghèo nàn đó là cả một trời yêu thương. Biết bao nhiêu hình bóng, bao nhiêu gửi gấm, bao nhiêu tâm sự…còn chôn kín. Chỉ vì tụi cộng sản gian ác mà chúng ta phải tạm thời lìa xa.
Tôi vẫn theo bước anh đi, Nhì thân mến, ông bạn tù của tôi.
Phạm Văn Hải (Bạn tù)
Anh Nhì kính mến,
Tôi cảm thấy thật may mắn khi đọc được bài thơ:"Một Chút Tâm Tình." mà anh đã làm để trả lời Ông Tiến Sĩ, nhà chính trị Salon khoa bảng, người đã đưa ra cái gọi là chiến dịch xiết kiều hối. Tôi cảm thấy vui vui khi biết rằng trong số những người tỵ nạn hải ngọai, ít ra cũng còn có những người có tâm huyết, có lòng yêu quê hương và nhân bản như anh.
Mặc dầu chưa biết anh bao giờ nhưng khi đọc qua bài thơ, tôi tin rằng anh là người từng trải, nhiều kinh nghiệm, khôn ngoan và trí thức. Ở hải ngoại, đặc biệt là ở Mỹ, kẻ học thức khá đông nhưng người trí thức chỉ đếm được trên đầu ngón tay!
Mong chúng ta có ngày gặp nhau.
Thân kính,
TPT
Boston, MA
Bài thơ cảm động quá anh Nhì ơi! TN đọc mà rơi nước mắt vì nó hoàn toàn đúng với sự suy nghĩ của TN từ lâu.
Khi vợ chồng TN mới qua Mỹ cũng đã nghe nhiều người nói tương tự. Vì họ qua đây "cả họ", không cần thiết phải lo cho "trực hệ"; còn hoàn cảnh TN lúc ấy không những còn tứ thân phụ mẫu (mà là...lục thân phụ mẫu nữa kìa! Chắc anh hiểu rồi há?!) vẫn còn sống. Sao đành lòng làm ngơ khi các cụ đều đã ngoài thất thập?!
Cho nên vợ chồng TN cứ bò ra đi làm và vun vén gửi về VN - dù biết chỉ là "muối bỏ bể" vì mình chả lo được bao nhiêu...
Giờ đọc được bài thơ của anh TN thích lắm (sẽ fw cho...cả nước để các bạn hiểu mình hơn). Cám ơn anh nhiều & chúc anh chị luôn an mạnh (Nhớ sang năm về Họp Mặt 60 năm đấy anh nhé!)
Tuyết Nga (bạn chung trường)
Nói về Thơ Phạm Đức Nhì.
Tôi đã được đọc khá nhiều thơ Phạm Đức Nhì (PĐN) viết dưới nhiều dạng và chủ đề khác nhau.
Bài thơ này theo người chuyển, tuy PĐN không cho tựa đề bài thơ, nhưng người chuyển đã mạn phép tác giả cho tựa đề theo cảm xúc...do đó cứ tạm gọi bài thơ vô đề của PĐN như người chuyển đã mạn phép tác giả. (Có lẽ lúc chuyển qua email đã rơi mất cái tựa)
Theo tôi, bài thơ đã hay mà tựa đề cũng mang nhiều ý nghĩa.
"RA ĐI, MẮT VẪN ĐỂ SAU LƯNG"
Tôi không phải là một nhà thơ, cũng không khả năng bình thơ nhưng cảm nhận thì có. Những dòng kế tiếp của tôi, không có ý phản bác ý kiến của bất kỳ ai trong việc kêu gọi "KHÔNG GỞI TIỀN VỀ VN". Vì theo ý thô thiển của tôi, là người liều mạng sống đi tìm tự do, nên luôn tôn trọng tự do của người khác.
Cũng theo quan điểm cá nhân,
Việc nhận định về một hiện tượng có liên quan đến chính trị, luôn luôn có những điểm có thể đồng thuận, cũng có thể không .... nó cũng có thể đúng cho ngày hôm nay, rồi cũng có thể sai vào ngày mai nếu những nhận định đó không đặt căn bản trên tình tự Dân Tộc.
Xin được trình bầy một chút thiển ý về việc gởi tiền về Việt Nam.
Không ai có thể chối cãi được, việc gởi tiền về VN là một con dao hai lưỡi!
Một lưỡi nó chém vào công cuộc đấu tranh cho Dân Chủ, vì theo nhiều người nhận định, chính đồng tiền từ hải ngọai chuyển về Quốc Nội đã giúp cho chế độ CSVN ngày một vững mạnh.
Theo tôi, cũng có phần nào đúng nhưng không phải là toàn diện.
Cộng sản Việt Nam đã có chính sách vay mượn tiền Ngân Hàng Quốc Tế hay Ngân Hàng tư ngọai quốc bằng nhiều thủ đọan gian trá khác nhau như chúng ta đã biết, do đó, việc hải ngọai gởi tiền về bị kết án là làm vững mạnh chế độc CSVN chỉ đúng một phần nhỏ mà thôi.
Ngược lại, lưỡi dao thứ hai của việc gởi tiền về VN đã chém gẫy cột xương sống của chế độ CSVN là "CHÍNH SÁCH NHÂN HỘ KHẨU".
Đúng như PĐN viết trong bài thơ:
".... chế độ tem phiếu đã không còn chỗ đứng
mất sổ gạo không còn là nỗi lo thót bụng
cứ có tiền gạo sẽ được chở đến tận nhà...."
Chỉ qua ba câu thơ ngắn, gọn của PĐN đã cho người đọc thấy CỘT XƯƠNG SỐNG của chế độ CSVN gãy từ nhát chém của những đồng tiền mồ hôi nước mắt hải ngọai chuyển về....
Từ ngày có tôi làm lụng vất vả rên đất khách quê người, mỗi tháng tằn tiện gởi về chút ít, Mẹ già không còn phải lê lết trong những buổi họp của phường, của khóm.
"Bọn cán bộ chúng nó cắt sổ lương thực của Mẹ rồi, lý do Mẹ không chịu đi họp tổ, họp phường, vì mỗi lần họp, muỗi đốt Mẹ xưng vù cả tay chân, nhưng con đừng lo, tiền con gởi cho Mẹ hàng tháng, Mẹ muốn mua gì cũng có".
Từ đó, chính sách nhân hộ khẩu của CS không còn đọa đầy Mẹ già được nữa.
"Mẹ muốn mua gì cũng có" !!!
Câu hỏi đặt ra là "Ở ĐÂU MÀ CÓ"
Mẹ gìa bảo: "Bọn cán bộ ăn cắp trong xí nghiệp ra bán cho Mẹ"
Lời đối thọai ngắn ngủi giữa hai Mẹ con như đơn cử, cho ta thấy gì?
"Nền kinh tế chợ đen" đã thành hình trong lòng "nền kinh tế XHCN".
Nền kinh tế chợ đen đó, mỗi ngày mỗi lớn theo với số tiền hải ngọai chuyển về quốc nội.
Hiện tượng "bọn cán bộ ăn cắp" cho ta thấy, nền kinh tế XHCN bị chính những tên cán bộ CS "RÚT RUỘT" để cung cấp cho nhu cầu chợ đen ngày càng lớn mạnh như đã nói trên.
"NỀN KINH TẾ CHỢ ĐEN LỚN MẠNH BAO NHIÊU" .
“NỀN KINH TẾ XHCN BỊ RÚT RUỘT NHIỀU BẤY NHIÊU"
Như vậy, chính đồng tiền từ hải ngọai chuyển về,
BƯỚC THỨ NHẤT:
"VÔ HIỆU HÓA CHÍNH SÁCH NHÂN HỘ KHẨU"
BƯỚC THỨ HAI :
"CHÈN LẤN NỀN KINH TẾ XHCN TRẬT ĐƯỜNG RẦY"
Có thể nói mà không sợ sai lầm rằng, chính những đồng tiền được chuyển từ hải ngọai về quốc nội đã đóng một vai trò, không phải là chính yếu, nhưng là một trong những yếu tố quan trọng, khiến CSVN phải chuyển đổi từ nền KT/XHCN qua "nền kinh tế thị trường" để VÔ HIỆU HÓA ÁP LỰC CỦA NỀN KINH TẾ CHỢ ĐEN... đang mỗi ngày lớn mạnh, rút ruột làm sụp đổ nền KT/XHCN.
Trong đời sống tình cảm, có thể ví như những vòng tròn đồng tâm, hãy nhìn, khi ta ném một hòn đá, hòn sỏi.... xuống mặt nước ao hồ, vòng trong nhỏ nhưng đậm, rồi lan rộng ra thành những vòng lớn nhưng nhạt hơn.
Cũng vậy, việc gia đình đã tạm yên, người Việt hải ngọai bắt đầu lo đến việc xã hội ... cũng lại với đồng tiền kiếm được từ mồ hôi nước mắt, ngươi hải ngọai không thể không đau với nỗi đau của dân tộc trong những trận thiên tai, lũ lụt... xuyên qua những tổ chức từ thiện đáng tin cậy, mỗi người tiếp một tay cứu trợ .....trong tình tự đồng bào.
Nhưng với cộng việc này cũng có người đã phản đối.
“Đó là việc của tụi CSVN,tại sao mình phải đưa lưng gánh cái gánh nặng đó cho nó? Nó cầm quyền, nó phải lo cho dân"
“Nếu nó biết lo cho dân như lý luận trên (có lẽ để che lấp một điều gì đó), chắc tôi và Quý Vị chẳng phải lưu vong đất khách quê người".
Về phương diện tình cảm, việc tiếp tay xoa dịu nỗi đau của đồng bào quốc nội, cũng là xoa dịu nỗi dằn vặt trong lòng mỗi chúng ta.
Về phương diện chính trị, việc tiếp tay xoa dịu nỗi đau của đồng bào quốc nội cũng là để phá tan đi những tuyên truyền xảo trá của CSVN.
Những người bỏ nước ra đi là những người không chấp nhận chế độc chính trị, không phải là những kẻ làm ngơ trước khổ đau của dân tộc.
Cũng đã từ lâu, người hải ngọai cũng chắt chịu từ đồng tiền mồ hôi nước mắt đểm yểm trợ công cuộc đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền của Dân Tộc.
Bởi thế, nếu nói người bỏ nước "RA ĐI, MẮT VẪN Ở SAU LƯNG" thì thực là quá đúng và quá hay.
Trần Văn Luận/ tranvluan1944@gmail.com
Kính anh Luận,
Tôi viết bài thơ đã gần được 2 năm, nhận được rất nhiều phản hồi. Hôm nay nhận thêm một số nữa trong đó có bài phân tích công phu của anh. Xin gởi đến anh lời cám ơn chân thành về sự đồng cảm.
Chia sẻ với anh một bài thơ khác.
Chúc anh luôn vui khỏe.
Phạm Đức Nhì
CÔ GÁI MẮC BỆNH GIUN
(Có người nhắc tôi: “Đừng gởi tiền về Việt Nam nữa. Làm thế
là hà hơi tiếp sức cho chế độ cộng sản đang lụi tàn.”)
Di cư vào nam được mấy năm
em gái tôi mắc bệnh giun
ăn uống vào người giun moi rúc hết
bụng ỏng, da vàng, mông teo đét
thỉnh thoảng lại cúi gập người
gào khóc đến toát mồ hôi
vì đau đớn
Ông già bà cả trong xóm
mách bảo loại thuốc nào
bố mẹ tôi cũng tìm mua
nhưng rồi đành tạm thua
lũ giun vẫn còn đó
và em tôi khốn khổ
Có miếng ngọt, miếng ngon
cả nhà bớt miệng, bớt mồm
nhường cho con bé
Có lần bố gắt giọng với mẹ
“Cứ cho nó ăn nhiều vào!
Chỉ tổ béo mấy con giun.”
nhưng rồi nhìn đôi mắt đen nhánh, van lơn
không ai nỡ để nó thèm, nó đói
Sát bên nhà có một bà đứng tuổi
một hôm
thấy em tôi tiều tụy, gầy gò
tay chân khẳng khiu, ngực lép, bụng to
chõ miệng nói qua:
“Muốn giết lũ giun khốn kiếp
phải cắt ngay nguồn lương thực
Không có ăn
con gì không chết?”
Tôi có thương xót gì loài ký sinh
ham ăn ngon, ăn nhiều, ăn …bám
nhưng tiêu diệt chúng, với tôi,
không nhằm phục thù, rửa hận
mà để cứu người
đem lại sức khỏe, nụ cười
cho cô em gái
Tôi tin
rồi nhân tài trên thế giới
sẽ tìm được phương cách giết giun
mà không phải giết luôn
người bệnh
Nhưng trong khi chờ đợi cái ngày ấy đến
chúng tôi những người cha, nguời mẹ, người anh
quyết không nỡ tự tay cắt đứt mạch sống
của con em mình
Thôi thì mặc kệ đời dị nghị
miễn sao lòng không thẹn với chữ Nghĩa
chữ Nhân
Phạm Đức Nhì
Gởi Anh Phạm Đức Nhì,
Bài này thơ này đau sót quá,
BÓNG GIÓ thế tụi hay chửi vung mạng
hiểu sao được. Cho dù câu thơ Anh viết rõ ràng:
"
tôi tin
rồi nhân tài trên thế giới
sẽ tìm được phương cách giết giun
mà không phải giết luôn
người bệnh
Còn ở đây, rồi cũng có ngày mình gặp nhau.
Cảm ơn Anh chuyển cho bài thơ này. Bài này tôi chưa
được đọc.
Chào Anh.
TrầnvLuận
Thân gởi Nhà Thơ hết sức đặc biệt PHẠM ĐỨC NHÌ.
Nội dung bài thơ hay lắm, đúng lắm, nhưng phải cô đọng lại
trong một lập luận, một lý tưởng, một hoài bão chính thống.
Đã đành không cộng sản, không quốc gia nghiệt ngã, nhưng phải đứng trên một thể chế dân chủ khoa học, tiên tiến.
Những tên tuổi được đưa ra không cần thiết; chỉ một PHẠM ĐỨC NHÌ khởi sự cho hành trình bao quát thể chế là tuyệt vời rồi.
Đang bận một vài việc nhà phức tạp, nên xin phép sẽ trở lại bài thơ duy nhất, bất nhị này mai mốt nhé.
Hình thức, là một phong cách viết riêng, không cần thiết bàn ra tán vào như quý vị văn nghệ sĩ chúng ta thường đọc trên các báo giấy, báo mạng .
Chưa quen biết thực tế, nhưng rất thân quý mến Nhà Thơ Đặc Biệt PHẠM ĐỨC NHÌ .
Thân mến chúc cô chú và tất cả các em, các cháu trong đại gia đình PHẠM gia được bình an, khoẻ vui trong mùa hết sức ưu tư dịch khuẩn Wu Han này .
Thân chào.
CAO MỴ NHÂN
YÊU THƠ NÊN PHẢI HẾT LÒNG VỚI THƠ
Đọc xong Một Chút Tâm Tình khá đông bạn bè và người đọc đã
gởi đến tôi những lời bình phẩm. Đồng tình cũng nhiều mà chỉ trích
cũng không ít. Một vị (lớn tuổi, có uy tín) đã trách tôi “không còn
cái tinh thần của người lính, nghe hiệu lệnh là cùng đồng đội xung
phong chiếm lĩnh mục tiêu.”
Một người khác cho rằng bài thơ của tôi đã “lạc giọng, lỗi nhịp với dàn đồng ca của người Việt hải ngoại.”
Biết trả lời sao bây giờ? Bèn viết bài thơ.
Có một thời bị đọa đày hành hạ
thơ của tôi rực lửa căm thù
máu và nước mắt
ướt đẫm những trang thơ
nực mùi tử khí
Thơ cũng đậm màu chính trị
màu này thật dễ thương
còn màu đó…
thấy mà ghê!
Ôi! Đẹp quá phe mình
còn phe bên kia
phải chọn góc nhìn
để chỉ thấy toàn điều xấu
mỗi câu thơ
một bài ca chiến đấu
một viên đạn đồng đen
bắn vào chế độ cộng sản bạo tàn
tôi bỗng thành người lính hiên ngang
cầm bút
Nhiều lúc
nhìn cảnh đời dạt dào cảm xúc
bật ra mấy vần thơ
bạn bè nghe qua đầu lắc, tay xua
“không hợp với trào lưu của người Việt hải ngoại”
Thỉnh thoảng xem lại một số thơ mình
thơ bạn bè đồng đội
rất lý tưởng, vững lập trường
có kỷ cương
kẻ trước dẫn dắt người sau
riêng hồn thơ thì chẳng thấy đâu
Tôi lao vào đọc
mới đầu là những bài thơ tuyệt tác
tìm hiểu thêm kỹ thuật thơ ca
và rồi hầu như tất cả những gì về thơ
từ Âu Á Tây Tầu Anh Mỹ
các trang web văn chương Talawas, Da Màu, Tiền Vệ
ôn cố tri tân
tạo cho thơ mình một vóc dáng riêng
nhưng người lính trong tôi quá đỗi kiên cường?
nên tôi vẫn “được” đứng chung hàng
với rất đông nhà thơ – chiến sĩ
Một hôm cao hứng
tình quê hương đất nước dâng tràn
nghĩ đến những thôn xóm, phố phường
có tên gọi Việt Nam
đến mẹ già, đàn em
bà con, bạn bè thân thiết
đến những người chưa quen biết
và cả những người đã chết từ lâu
Niềm thương cảm
từ trong từng thớ thịt
mỗi tế bào
chảy ào trên trang giấy
Nhưng chính ngay giây phút ấy
gió bão nổi lên, cát bụi mịt mù
và trong cái không khí rờn rợn âm u
xuất hiện một chàng trai trẻ tuổi
quân phục bạc màu mặt buồn rười rượi
lấy cả thân người
che khuất bài thơ đang viết dở của tôi
Khi con chữ vẫn cứ hàng hàng lớp lớp
bay về tới tấp
như sóng biển dồn dập
khiến tôi trong cơn say, cơn điên
vung bút đâm phập vào trái tim
người lính
Tôi đang sống trên nước Mỹ
đất nước tự do
làm thơ
không phải lấm lét nhìn trước, ngó sau
nỗi lo sợ theo vào
cả trong giấc ngủ
giật thót mình nghe tiếng chó sủa
ban đêm
Nhưng sao trước mặt vẫn chập chờn
những bóng ma quá khứ
ánh mắt van lơn
bàn tay níu giữ
khiến đã biết bao lần
dòng thơ đang băng băng tuôn chảy
phải khựng lại
luồn lách qua hướng khác
…………
Để có thể hết lòng hết dạ
trọn tình trọn nghĩa với nàng thơ
tôi tay cầm bút viết, tay nắm dao quơ
đuổi giết bằng sạch những hồn ma, bóng quỷ
(truyền thống, khuôn phép lễ giáo, thước đo giá trị
của người đời)
Trên trang thơ của mình
tôi chỉ trung thành
với nhịp đập
của chính trái tim tôi.
Xin cám ơn tất cả quý độc giả đã chia sẻ tâm tình về bài thơ.
Chúc mọi người vui khỏe.
Phạm Đức Nhì
Comments
Post a Comment