THƠ CON CÓC CÓ PHẢI LÀ THƠ
Trong bài Nhân Cuộc Tranh
Luận Về Thơ Con Cóc, Thụy Khê đã viết:
Khi Nguyễn Hưng Quốc thách Đỗ Minh Tuấn phải chứng minh được rằng Thơ Con Cóc không phải là thơ, Đỗ Minh Tuấn đã vội lo "đây là một thách thức triết học nghiêm túc, nhưng lại là một vấn đề ngụy tạo". Những lo lắng của Đỗ Minh Tuấn thật sự không cần thiết vì ở đây cũng chẳng có vấn đề triết lý triết học gì cả. Chỉ có một lẽ dễ hiểu là xưa nay chưa ai định nghĩa được một cách chính xác Thơ là gì? …
Và bà đưa ra kết luận nước đôi:
Vậy Thơ con cóc, bảo nó là thơ cũng được. Mà bảo
không phải là thơ cũng xong. (1)
Tôi tự mình chưa nghĩ ra được một định nghĩa cho thơ, nhưng nếu hỏi
“Thơ Con Cóc có phải là thơ hay không?
thì tôi hy vọng có thể trả
lời được. Ít nhất là sẽ cố thử xem.
Những Câu Thơ Dọn Cảnh
Từ trước cả cái thời có
giai thoại “Thơ Con Cóc” các cụ của chúng ta làm thơ thường theo trình tự Tức Cảnh
– Sinh Tình. Cảnh là cái cớ; cốt tủy của Thơ nằm ờ chữ Tình. Vì thế, bài thơ
thường mở đầu bằng những câu dọn cảnh, qua đó tác giả phác họa khung cảnh của
bài thơ. Tôi gọi tắt là những câu Cảnh.
Cảnh có thể là một người,
vật, cảnh vật, sự việc hay ý tưởng xuất hiện trước mắt hay trong đầu của tác giả;
tác giả tạo ra những câu Cảnh, xem đó là cái nguyên cớ, cái gợi ý để Tức Cảnh
Sinh Tình, nghĩa là dựa vào Cảnh viết thêm những câu thơ khác biểu lộ tâm sự, cảm
xúc của mình.
Thí dụ hai câu đầu trong bài Chân Quê của Nguyễn Bính:
Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu
làng
Ở đây tác giả đã tạo ra và
bước vào khung cảnh của bài thơ, đã đứng ở con đê đầu làng để chờ người yêu về
(tâm đối cảnh). Chúng đã có điều kiện cần (nhưng chưa đủ) để gọi là thơ. Bởi
chúng mới chỉ là những câu Cảnh; phải chờ tác giả Sinh Tình – nghĩa là dựa vào
Cảnh để viết tiếp những câu chứa đựng cái Tình, cái tâm sự của mình.
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ
tôi.
Đến đây, Tình đã phát
sinh, cảm xúc của tác giả đã xuất hiện. Hai câu cảnh, đứng riêng lẻ thì chưa thể
gọi là thơ. Chỉ đến khi tác giả đã hoàn tất hai câu Sinh Tình thì hai câu cảnh
mới tự động trở thành thơ và tất cả đã hợp cùng với những đoạn sau để trở thành
một bài thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính.
Hai câu đầu của bài Bạc Tần Hoài (Đỗ Phủ):
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa
Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia
Khói trùm nước lạnh, trăng lồng cát
Thuyền đậu Tần Hoài, cạnh tửu gia
Tác giả đã có mặt tại bến
Tần Hoài để ngắm cảnh khói trùm nước lạnh, trăng lồng cát; ở đây tâm đã đối cảnh.
Nhưng 2 câu này vẫn chưa thể gọi là thơ vì chưa có bóng dáng của cảm xúc. Phải
chờ 2 câu sau:
Thương nữ bất tri vong quốc hận
Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa
Cô gái không hay buồn mất nước
Bên sông còn hát Hậu Đình Hoa (2)
(Trần Trọng San dịch)
thì mới thấy bóng dáng của
chữ Tình; đó là nỗi buồn xé ruột của một sĩ phu yêu nước. Hai câu đầu - đóng
vai những câu thơ dọn cảnh - cũng được ăn ké theo thành 2 câu thơ cuả một thi
phẩm tuyệt tác.
Trường Hợp Bài “Thơ Con
Cóc”
Chàng Ngốc thứ nhất xuất khẩu:
Con cóc trong hang
Con cóc nhảy ra
Đây là 2 câu mào đầu, dọn
cảnh. Trường hợp này tâm đã đối cảnh; chính mắt chàng Ngốc đã thấy con cóc nhảy
ra; tác giả đã có mặt trong khung cảnh của “bài thơ”. Hai câu này đã có điều kiện
cần (nhưng chưa đủ) để được gọi là thơ. Nếu lúc này tác giả đọc thêm vài câu nữa
(Sinh Tình) thì sẽ thành bài thơ. Nhưng cái cảm xúc đang óc ách trong lòng chưa
kịp biểu lộ thì đã … hết lượt (hết thời gian dành cho mình, đến lượt người
khác).
Nếu Chàng Ngốc Thứ Hai
dùng 2 câu của Chàng Ngốc Thứ Nhất làm phần mào đầu, gợi ý rồi đọc mấy câu Sinh
Tình của mình thì đã không bị gọi là Chàng Ngốc và đã không có giai thoại ‘Thơ
Con Cóc”. Đàng này thấy con cóc vẫn cứ ngồi đó (chắc hơi lâu) nên chàng đã đọc
2 câu mào đầu của chính mình:
Con cóc nhảy ra
Con cóc ngồi đó
Thế là hết giờ, đến lượt
người khác. Do đó cái tâm sự không thoát ra được, đành phải để âm ỉ trong lòng.
Đến đây chúng ta cũng vẫn chưa có Thơ.
Chàng Ngốc Thứ Ba tiếp tục
mắc lỗi lầm của Chàng Ngốc Thứ Hai nên cũng chỉ được thêm 2 câu thì hết giờ:
Con cóc ngồi đó
Con cóc nhảy đi.
Cả 6 câu của 3 Chàng Ngốc
hợp lại, tuy dài hơn, có thứ tự lớp lang như một câu chuyện, cũng chỉ là cái phần
mào đầu, dọn cảnh (Cảnh), chưa có ai Tức Cảnh Sinh Tình nên vẫn chưa có Thơ.
Giá như một trong ba chàng
Ngốc (ai cũng được) làm thêm đoạn dưới đây:
Nhìn con cóc nhảy
tôi nhớ những ngày xưa
thơ dại
tôi cùng cô bé bên nhà
sau cơn mưa
cầm giỏ đi bắt cóc nhái
chơi mở quán bán hàng
(PĐN chế ra để minh họa)
thì đã có chút cảm xúc,
thương nhớ, vấn vương một kỷ niệm thời nhỏ dại. Và chúng ta đã có Thơ (hay dở lại
là chuyện khác).
Như vậy, “Thơ Con Cóc”,
tuy đã vượt lên trên các loại ca dao, vè, kệ, văn vần… , là “những câu thơ dọn
cảnh” đã qua được cửa ải “tâm đối cảnh”, nhưng vì không có những câu Sinh Tình
để bám vào ăn theo nên cũng chỉ mới có điều kiện cần, chưa đủ để được gọi là
Thơ.
Nếu cách giải thích này
may mắn được độc giả chấp nhận thì “Thơ Con Cóc” không phải là thơ. Những ai
cho “Thơ Con Cóc” là một bài thơ hay, hoặc dở (3) không những chỉ … trật lất mà
còn … trật lất đến hai lần.
Phạm Đức Nhì
nhidpham@gmail.com
Chú thích:
1/ thuykhe.free.fr/tk97/concoct.html
2/ hoasontrang.us/tangpoems/duongthi.php?loi=42
3/ “Thơ Con Cóc” là trường
hợp quá đặc biệt, nằm trong cái ngách hẹp giữa ranh giới của thơ và những thứ
không phải thơ, nên có dạo trong bài Thầy Trò Tam Tạng Và Thơ tôi đã lầm lẫn gọi
nó là thơ; và là thơ dở vì không có cảm xúc. Tôi viết bài này gọn hơn, chi tiết
hơn, đi xa hơn để làm rõ điểm lầm lẫn của mình.
Comments
Post a Comment